XtGem Forum catalog
• THÔNG TIN CẬP NHẬT
- Mua phụ kiện điện thoại, phụ kiện máy tính, thiết bị âm thanh, thiết bị đeo thông minh, thiết bị lưu trữ, thiết bị mạng và thiết bị gia dụng chất lượng cao với giá cực rẻ tại website www.haloviet.com.
- Click ngay tìm và tải video miễn phí Full HD, 2K, 4K tại nền tảng chia sẻ video online VietTube.
- Click ngay xem phim online miễn phí chất lượng cao tại website www.phimoxy.com.
Bạn có thể bookmark 2 trang này lại để tiện cho việc truy cập lần sau.
[...Đọc chi tiết...]
• TIN TỨC CẬP NHẬT
TRUYỆN TEEN
* Xuống Cuối Trang *

Ômachi Thật Ngon


===Omachi = Ngô Mai chi! Rất ngon mà không sợ béo ====

CHAP 7

-em tỉnh rồi à??

-ơ…

-À.. hôm qua thằng em cô thấy em ngất ở đường nên đưa em về

-Em cô???

-Uhm. Thằng Vinh

-Vinh? Vinh nào ạh???

-Mày đi cho lắm vào rồi mà ngất ở đó??? Nhà mày ở đâu để tao rước về nào!!!- Thằng đó từ trong bếp bước ra, trên tay còn cầm 1 cốc nước

- Bét boi???- Tôi suýt té xuống khỏi giường

-Ờ, là anh mày đây!!! Lạ lắm à??? Cũng may kiếp trước mày tu đức nên kiếp này mới gặp người tốt như anh đấy! Uống thuốc đê

-Em quen em cô à??

-Vâng, bét boi trường mình mà cô

-Bi-i-ét-ti, but bờ ét bét sắc bét

-He2, Vinh nhà mình lên chức best boy co?? Mà 2 đưá biết nhau sao?

-Biết chứ cô? Chính nó, chính thằng nửa người nửa vượn chưa kịp tiến hóa hết đã lấy….- Nói đến đây tôi bỗng cụp mắt xuống, sao tính tôi thù dai thế nhỉ? Cũng may là Hắn vác tôi về không thì chết lạnh ở ngoài đường rồi… À, mà cảm ơn anh…

-ÔI lạy chúa, anh mày nghe nhầm không ta? NÓi lại coi

-Vinh, trêu Chi hoài, học trò của chị đấy! Câm bắt nạt nó

-Oh, chị bênh nó hơi kinh rồi đấy!

-Chi à, cô đến trường, em ở đây nằm nghỉ bao giờ khỏe rồi về nhà nhé

-Vâng..- Tôi miễn cưỡng đáp, nhà ư?? Tôi đã trở thành đứa không nhà không cửa từ hôm qua rồi….

-Ê, tối qua làm sao mà mày bị ngất giữa đường thế??? Đừng nói là….

-Tôi muốn tìm anh Nam

-Nam? Nam nào??

-Đại ca tôi đó, anh Hà Nam ấy

-Oh`… 1 thằng hèn… thế mà mày cũng gọi là đại ca được hả??? Mắt mày để đằng sau gáy à??? X( -nói tơi’ đó, tôi thấy mặt hắn nóng phừng phừng, lời nói cũng cáu kỉnh, thấy vậy tôi cười nhạt xua tay

-Ấy ấy, cẩn thận máu dồn lên não ^^!

-Mà Tại sao mày lại quan hệ với thằng đốn mạt đó???

-Đốn mạt??? Tôi nhắc lại cái lời nói đó, hắn nói anh tôi là thằng Đốn mạt???Không hiểu tại sao trong lòng tôi lại trào lên 1 cơn giận, nóng cả mặt, hằn học nhìn hắn ta –Anh biết anh đang sủa cái gì không hả? Tôi không muốn bất cứ 1 ai xúc phạm Nam. Rõ chưa???- Tôi hét lên như ra lệnh

-Vốn dĩ nó đã hèn từ ngày nó mới đẻ…

-Anh im đi!- Bực quá tôi ném ngay cái gối vào người hắn,- Anh không có quyền… tại sao anh lại nói anh ấy như thế? Anh thì hiểu cái gì mà dám phát ngôn bừa bãi thế???

-Trước kia anh mày có chơi với nó, cùng mấy đứa nữa. Trong 1 lần dã ngoại ngoài biển

“-Anh Thành, em ra biển tập bơi nhé anh!

-Em đi 1 mình hả??? Để anh đi cùng

-Thôi khỏi, có anh Nam đi cùng em rồi, em có bị làm sao thì anh ấy chịu trách nhiệm ^^. Anh ở lại chọn món! Em đi lát về liền à

Thành biết là Khanh có chút tình cảm với Nam, mặc dù đã cố gắng làm tất cả để được tình yêu của cô, nhưng có lẽ những gì hắn làm chỉ là hạt cát trong đại dương, vô ích… mặc dù vậy, hắn vẫn thầm lặng Yêu, yêu đơn phương- 1 tình yêu bất diệt

Nói rồi con bé chạy đi tung tăng cùng bé Nam, lúc đó là chiều, gần tối rồi, thuỷ triều lên cao, những cơn song’ bạc đầu đó đánh vào người Khanh, cái phao của nó bị ập ra, thằng Nam cũng bị song cuốn ra xa, nhưng do biết bơi + thêm cái phao nó vớ được của Khanh nên nó bơi được vào bờ, còn mặc cho Khanh chết nơi biển bạc, không mò được xác…

Nó thất thểu đi về, mặt mũi rầu rĩ, phán đúng 1 câu

-Tao xin lỗi, tao không bảo vệ được cho Khanh rồi…

Nghe câu nói đó, cái đĩa trên tay Thành rơi xuống, đờ đẫn người, rồi liều mình chạy đến chỗ thuỷ triều dâng, tay chân loạng quạng khuơ nước với 1 tia hi vọng mong manh: sẽ tìm được người nó yêu

-Khanh, em không được bỏ anh …. Khanh ơi

Tất cả mọi người ra ngăn thằng bé, phải thuýet phục căng lắm nó mới chịu đi về khách sạn với nỗi đau dằng xé đến tận bây h. Còn cái thằng đốn mạt kia kìa, thằng chó mà mày vẫn kêu là Đại Ca, là anh ấy, nó bỏ mặc Khanh không cứu đã đành, lại còn đánh xe về nhà trước, nó trốn tránh bằng cách đó… để trốn tội đấy X(


CÁi hôm viếng Khanh, nó không dám đứng trước mộ cô ấy, chỉ dám đứng từ xa nhìn, cắn chặt môi nuốt nước mắt, trườn người từ cánh cửa nghĩa trang, nó ôm chặt đầu thét lớn

“ Không, Khanh không thể nào chết được, cô ấy không thể chết, Khanh…. Anh yêu em… yêu em nhiều lắm, vậy mà sao em lại bỏ anh đi hả??? Tại sao em làm thế với anh? Em ích kỉ quá vậy???...”

Những ngày về sau, thời gian với nó là 1 cực hình, nó không thể ngăn chặn trí óc mình không nhớ tới Khanh được, 1 lần nó sốt cao phải đưa vào viện tiếp nước, mà trong lúc hôn mê vẫn gọi tên người con gái mà nó thương yêu nhất, mày xem, vì cái chết của 1 người con gái mình yêu, nó phải khốn đốn thế đấy, phải đau khổ như vậy? Còn thằng anh mày nó có suy nghĩ và cảm xúc gì???

Tôi nhớ, hơn năm trước có 1 lần thằng Thành sốt cao những 40° độ liền, nhưng tôi không biết vì sao, bà mẹ nó có khóc, nắm chặt lấy tay nó trong phòng hồi sức, cái hình ảnh đáng thương của 2 mẹ con nó lại xuất hiện trong đầu tôi…1 ý nghĩ le lói trong đầu tôi “ Liệu có nên bỏ qua tất cả những gì họ làm cho tôi không? Ai là người không có sai lầm? Nhưng miễn sao trong con người họ còn 1 chút tình thương.” Nhưng khi nhớ lại những việc làm bà đối xử với tôi thì tôi không tài nào tha thứ được! Bà phản bội người cha của tôi, còn làm tôi khốn đốn, mất mát tình thương trong suốt 8 năm qua nữa? Không, không đâu! Không đời nào tôi tha thứ cho họ…

- Thảo nào… trong suốt 8 năm tôi ở căn nhà đó, chưa lần nào nó ốm. Vậy mà 1 lần có lần nó bệnh nặng đến nỗi bố tôi phải bỏ việc bên nước ngoài về lo, mẹ nó thì nước mắt sướt mướt…
-Nó nào???

-Anh cùng cha khác mẹ của tôi, có lẽ anh không biết- mắt tôi cụp xuống- nhưng không sao, giờ thì anh biết rồi đó, tôi là em của hắn…

-Tại sao??? Sao lại… lại như vậy??

-Thì nó là như vậy đó, việc nó hiển nhiên trước mắt anh còn hỏi tại sao là tại sao?

-Hic…. Quả thực là không ngờ nổi, 2 người nhìn thấy nhau coi như người lạ vậy? Nên người khác nhìn vào cug~ không ngờ…

-Tôi không thích kể chuyện đời tư của mình linh tinh cho người khác nghe đâu! Thế nên anh đừng có xoáy sâu vào nỗi đau của tôi nữa. Tuổi thơ tôi là những chuỗi ngày dữ dội, bão tố lắm rồi, cũng may là tôi kiên cường, không để sóng nhấn chìm… Mà… sao anh biết là Nam với được cái phao trôi ra từ Khanh??

- Nó thú nhận thế? Tại sao lại không biết???

-Nhưng tại sao anh ấy lại bảo vệ tôi? Anh ấy đã bảo vệ tôi và coi tôi như 1 người em gái mà :-s Anh định viết tiểu thuyết hả???- Mắt tôi long lanh lên những giọt lệ, đúg là sự thật phũ phàng, nhưng tôi không muốn khẳng định cái sự thật đó

-Tao nói bao lần nữa đây? Nó làm bao người chịu khổ thay nó, thằng Thành gánh tội với gia đình cái Khanh là do nó không bảo vệ được Khanh, trong khi đó thằng Nam vẫn vui vẻ cười đùa bên những đứa con gái khác…

-Anh nói dối- Tôi gầm lên –Anh Nam không phải loại người như thế, anh nói phét tôi hả????- Tôi túm chặt lấy tay áo thằng Vinh ( tên nó là Tường Nhật Vinh đấy ^^ kêu nhỉ ) giằng giật

-Vậy nên trước mặt tao đừng có mà nhắc tới thằng khốn nạn đó,

-Anh Nam nhà tôi ở đâu rôi`??

-Hình như hôm qua nó đánh nhau, bảo kê cho con nhỏ nào ấy, vào BM rồi!!!!

Nói hết câu hắn gắt gỏng bỏ đi, để lại tôi 1 mình trong căn phòng vắng lạnh, lẻ loi, bong tối càng ngày càng trùm kín cuộc đời tôi…

Tôi đã từng nghĩ mình yêu đại ca đấy

“ Từng ngày nhẹ trôi rất nhanh từ lúc mình vừa quen nhau, mà giờ em mới hay rằng từ lâu đã yêu anh rồi…”

VẬy mà sao bây giờ, em lại thấy ghét anh đến thế??? Có phải anh hèn hạ và nhút nhát như người ta nói không vậy?

Tại sao anh lại hành động thế???? Rốt cuộc là sao đây?? Em không tin, em không muốn người mà em yêu bị người khác gọi là thằng hèn hạ

Vùng dậy khỏi chăn tôi lao ngay tới trường với bộ quần áo ngủ mà cô thay cho tôi vào tối hôm qua, chân xỏ đôi dép gấu bông trong nhà, tôi chạy ra đón taxi đến bệnh viện, tôi muốn nghe rõ mọi chuyện, mong rằng anh ấy đừng khẳng định vụ việc đó

-Anh Nam đâu rồi? Đại ca tôi đâu?- Tất cả những gì giận dữ trong lòng tôi trút hết từng ấy câu nói- TRả lời đi chứ- Tôi đập mạnh bàn quát. Con y tá hình như cũng hơi run khi nhìn thấy bố mặt giận dữ của tôi, nó lắp bắp

-Nam… Nam nào?? CẢ họ cả tên???

-Vũ Hà Nam, nhập viện từ hôm qua ấy, trả lời tôi đi, nhanh lên

-Ơ ơ…- tay chân nó luýnh quýnh giở quyển sổ mấy máy nói- Phòng k25 dãy 4

Tôi chạy thằng sang dãy 4 tìm phòng, tháy 1 lũ con trai đứng trước cửa, tôi túm vội áo 1 thằng hét

-Anh Nam làm sao rồi???

-Nó… trong lúc đánh nhau… bị 1 thằng cấm tuýp choảng từ phía sau- Thằng bé lắp bắp

-Gì??? Tuýp??? -Là hôm qua anh bảo vệ tôi, là anh cứu tôi mà, chắc chắn con người của anh không phải như thằng Vinh nói, phải không???Anh liều mình để bảo vệ tôi…

-Là thằng nào??? Thằng nào dám….???

-Hình như anh của con bé lớp 10d hay sao ấy… à… Hân

Buông tay khỏi cổ áo hắn, tôi chạm tay vào nắm đấm cửa, đạp mạnh ra, nhưng những gì toi nhìn thấy lại là 1 người con gái đang cầm tay anh ấy khóc lóc, sững sờ, tôi đóng vội cánh cửa lại, trong đầu nhảy loạn lên những hoang mang, ảo giác…. Anh ấy…. anh ấy có bạn gái rồi sao- Tôi hỏi tụi con zai ở đó bằng 1 giọng điềm tĩnh nhất có thể

-Lâu lắm rồi….giờ vẫn là người yêu

Tôi thẫn thờ lùi bước… lê từng bước mệt mỏi hoà cùng 1 nỗi tuyệt vọng đến tột cùng. Giờ đây trong tay tôi còn nắm giữ được cái gì chứ?? Tôi đã yêu, 1 mối tình đơn phương? Tôi yêu người ta trong khi người ta đã có người yêu từ thưở tám hoánh nào rồi?? Tôi yêu người ta khi người ta chỉ coi tôi là 1 đứa EM GÁI

RA khỏi cánh cổng của bệnh viện, tôi ngoảnh lại nhìn nó 1 lần nữa…. đây… sẽ là lần cuối cùng…. Lần cuối cùng em gặp anh, anh! Em xin lỗi, nhưng những gì em chịu đựng là quá đủ rồi, gia đình, cuộc sống với em bây giờ chỉ còn là hư không, em mong có 1 tia hi vọng để soi sáng con đường đi của em là anh… vậy mà giờ… anh lại đập vỡ bao nhiêu hoài bão, niềm tin vào 1 cuộc sống mới

Em ghen thực sự khi nhìn thấy cô gái đó

Tôi muốn chết, chết để có 1 lối thoát duy nhất, chỉ có cái chết mới hóa giải được kiếp sống súc vật của tôi thôi…

-Ước gì có 1 cái chết không đau đớn- Tôi lẩm bẩm trong miệng

-Chết đi, chết có người chôn, sướng- 1 giọng nói ngang hơn cua vang bên tai tôi, là ai vậy? Tôi quay sang dò xét

-Lại là anh? Tại sao anh lại ở đây? Anh định ám tôi đến bao giờ??

-Lúc mày đi, anh đi theo mày coi có chuyện gì xảy ra không…

-Nếu tối qua anh không cứu tôi thì có phải tôi đã có 1 cái chết mát mẻ, yên xuôi không??

-Mày rồ à??? Mày tưởng chết thì có thể rũ bỏ được tất cả sao? Tao đố mày dám đấy??

-Anh không phải thách, chẳng có gì là tôi không dám làm cả

Tôi vùng vằng định bỏ đi thì hắn níu tay tôi, kéo gần lại người hắn

-Nam không xứng đáng với tình cảm của em đâu… đừng có chịu đau vì nó…

-Tôi làm gì thì kệ tôi, tôi khóc tôi đau liên quan gì tới anh??

-Vì…

-Vì cái gì???- Tôi bắt đầu khóc lớn, lần thứ 2 tôi khóc trước mặt 1 người con trai. Bỗng hắn tiến lại gần tôi thêm, ghì thật chặt vào tấm vai bé nhỏ đó,lạ thay tôi không vùng vẫy, im lìm, nín chặt trong vòng tay đó

-Nếu 5 nghìn muốn khóc, dựa vào vai anh đây này… nhưng mà chỉ được khóc lần này thôi nhé

Lần đầu tiên tôi đi ôm 1 thằng con trai

Cảm giác đó sao thật là lạ

Lạ vì nó quá ấm…. mà tấm vai này không phải là chỗ dựa mà tôi vẫn thường mơ tới

Người mà tôi vẫn gọi là Khắc tinh là người thế này sao?

Không phải xấu xa như tôi nghĩ ư?
Lẽ nào tôi suy diễn thái quá sự xấu xa của 1 con người

Thế liệu bà mẹ kia và thằng Thành có giống như thế không???

-Nhóc cảm thấy đõ hơn rồi chứ???

-Cho tôi dựa thêm 1 lát…. – Bỗng tay tôi vòng qua eo hắn, ôm chặt hơn, tôi muốn lấy cái hơi ấm từ cơ thể hắn, điều đó làm tôi bớt lạnh, và bớt làm tôi đau

-Thôi đừng khóc nữa, tại sao lại phải buồn vì 1 thằng khốn nạn như nó???

Giọng nói của hắn bắt đầu khó chịu, nhưng tôi hiểu được cảm giác đó, lòng thương bạn của 1 BFF

-Quên nó đi, anh sẽ làm 5 nghìn quên đi nó

-Quên??? Quên thì làm gì? Tôi vẫn cứ đau

-VÀ… cho anh thực hiện 1 lời hứa là sẽ làm mỗi ngày của em là mỗi ngày em được hưởng hạnh phúc
....

Súc động

* Lên Đầu Trang *

7/10«67



XÂY DỰNG MỘT WAP MIỄN PHÍ
TRÊN DI ĐỘNG

WWW.WAPBACGIANG.COM