Polly po-cket
• THÔNG TIN CẬP NHẬT
- Mua phụ kiện điện thoại, phụ kiện máy tính, thiết bị âm thanh, thiết bị đeo thông minh, thiết bị lưu trữ, thiết bị mạng và thiết bị gia dụng chất lượng cao với giá cực rẻ tại website www.haloviet.com.
- Click ngay tìm và tải video miễn phí Full HD, 2K, 4K tại nền tảng chia sẻ video online VietTube.
- Click ngay xem phim online miễn phí chất lượng cao tại website www.phimoxy.com.
Bạn có thể bookmark 2 trang này lại để tiện cho việc truy cập lần sau.
[...Đọc chi tiết...]
• TIN TỨC CẬP NHẬT
TRUYỆN TEEN
* Xuống Cuối Trang *

Ômachi Thật Ngon


===Omachi = Ngô Mai chi! Rất ngon mà không sợ béo ====

Chap 9

Qua nhà, tôi sắp vài bộ quần áo vào túi, nhìn lại căn phòng 1 lần rồi ngoẳnh mặt đi luôn, tôi bỏ lại trong phòng tất cả những kí ức của tôi, những gì cay đắng nhất mà tôi phải chịu đựng…

Đi vội xuống cầu thang, tôi không muốn ngoài chị giúp việc còn có kẻ khác biết tôi về cái căn nhà này nữa

Nhưng khi chân đặt được ở cầu thang tầng 2 tôi nghe thấy có tiếng người, ai xa lạ đâu, bà ghẻ của tôi đó, tôi đứng yên đó, ngoái cổ nhìn xuống xem việc gì đang xảy ra

-Em thực sự không biết mà, hôm đó nó đã không về nhà rồi, mặc dù em không ưa cái loại con gái như nó nhưng em đâu dám đuổi cục cưng của anh đi cơ chứ? Tại sao anh lại nghĩ em đuổi nó đi nhỉ???

Chời, đúng là điêu ngoa không thể tả hình như trong con người bà ta không còn chút nhân tính nào nữa, sự vị tha và nhân hậu có trong trái tim của mỗi người phụ nữ Việt bị bà ta bôi nhác , đã không có lương tâm thì cũng phải còn 1 chút nhân tính trong con người, nhưng với mụ đàn bà này thì… nhân tính của bà đã bị con Mực và Lu tranh nhau tha đi và đã biến thành thú tính rồi..."

-Ý tôi không phải là cô đuổi, hay… cô lại mắng nhức gì nó làm nó bực quá nên bỏ đi!!!

-Anh nói cái gì hả???- Bà ta hét lớn, mắt trợn tròn- Tại sao tôi lại mắng nhức nó đến mức nó phải bỏ nhà đi???

-Đây cũng không phải lần đầu cô làm nó giận dữ…

-Anh coi trọng đứa con vô giáo dục, băng hoại đạo đức đó hơn tôi hả? Phải không???

-Tôi nói cho cô biết, cô phải tìm bằng được cái Chi cho tôi, nếu không… tôi sẽ….

-Sẽ làm sao??- Bà lấn tới, đẩy ông bố đáng thương của tôi ngã xuống ghế- Anh li dị đi! Tôi cũng mong anh nói ra câu này lắm đó, 1 người phụ nữ có chồng như không, anh xem từ ngày anh lây tôi anh làm được gì cho tôi hả???

-Cô im miệng lại!!!

-Tôi có mồm tôi nói. Việc gì tôi phải nể anh? Anh là cái quái gì???

“ Bốp”

1 cái tát…

Từ ngày về đây tôi chưa bao giờ chứng kiến cảnh ông bố tôi dám cãi lại bà ấy

Vậy mà hôm nay…

Ông ấy lại dang tay tát vào khuôn mặt đó…

Vì ai???

Vì đứa con gái tội nghiệp của ông ấy…

Là tôi!!!

TRượt người từ bức tường xuống, tôi thấy không gian im lặng 1 hồi, chỉ nghe thấy tiếng thở của 2 người ở dưới, có chút gì đó nhen nhói trong con tim tôi… có chút gì đó… cảm thương bà ấy… Đôi mắt đẫm lệ kia… làm tôi nhớ đến cái cảnh mỗi lần tôi bị cô đơn khi không ai ở bên, lúc đó đôi mắt tôi cũng rưng rưng lệ, muốn khóc, nhưng lòng tự ái đã buộc tôi phải gạt đi mà đứng dậy bước tiếp

-Anh dám đánh tôi??? – Bà ta ôm mặt khóc, có lẽ đây là lần đầu bà phải chịu hậu quả từ những lời bà nói, dù sao cũng là con nhà danh giá, tiểu thư quyền túy, nữ hoàng vậy mà giờ… lại chịu để chồng cho ăn 1 cái tát, lại đau như trời giáng

-Nếu cô còn làm gì con gái tôi nữa thì tôi sẽ không để yên cho cô đâu! Giờ tôi sẽ đi tìm nó…

-Không cần phải đi tìm đâu!!!

Tôi ở tầng trên nói vọng xuống rồi bước từng bước 1 trước đôi mắt ngỡ ngàng của 2 người đó

-Dì không làm gì con cả, chỉ là con muốn đến nhà cô giáo chủ nhiệm để học bài kĩ hơn, chuẩn bị cho kì thi học kì 2 sắp tới thôi!

-Chi!!! 5 ngày qua con ở đâu??- Bố tôi lao tới, ôm tôi vào trong lòng, cánh tay mạnh mẽ của ông ấy… ôm tôi thật chặt, những giọt nước mắt nóng hổi còn đọng lại trên vai tôi… nhưng tại sao… trong lòng tôi…. Vẫn không có 1 chút nào rung động??? Mặc dù tôi hiểu được tất cả những gì ông muốn dành cho tôi, là tình thương của 1 ông bố…

-Con ở nhà cô!- Tôi lạnh lùng đáp rồi đẩy nhẹ ông ra- Con lớn rồi, không còn là trẻ con nữa, con không muốn người ta ôm con như 1 đứa trẻ

Tôi biết những lời nói lạnh như băng của tôi sẽ làm trái tim ông bị tổn thương, nhưng không hiểu sao tôi lại không thể nói được những cụm từ ngọt ngào mà mình có thể nói như 8 năm trước…

-Dì, cho con tiền tháng 5, con ở đó sẽ không về đây đến khi nghỉ hè

Tôi nhận ra hình như ông bố tôi định đưa cho tôi 1 cái gì đó nhưng bà dì tôi đã kịp rút tiền ra cho tôi rồi

-Ờ ờ… đây con!!!- Bà bối rối, lấp tấp dúi 1 tập tiền vào trong tay tôi, không biết là bao nhiêu nhưng tôi hiểu là rất nhiều, bà làm thế chỉ là không muốn ông bố tôi nghĩ cho bà vì cái tội đuổi con gái ông đi thôi, à mà tôi nhận ra lần đầu bà gọi tôi là “con”

-Không cần nhiều thế này, 5 trăm là đủ rồi!- Tôi giữ lại 5 tờ 100 000 đút vào trong túi quần tếch thẳng, không cả chào bố tôi dù chỉ là 1 câu. Ông đứng lặng dõi theo từng bước chân của đứa con gái bé nhỏ

Chạy vội ra ngoài cánh cửa kia, thế là thoát, tôi thoát khỏi mặt trận của tình thương, tôi không còn bị cái thứ gọi là tình cảm giằng buộc, níu kéo, cấu xé tim gan mình nữa…giờ… tôi chỉ lo được cho tôi thôi

---
2 tuần rồi từ khi Nam vào bệnh viện, tôi không dám vào thăm, tôi sợ gặp mặt với cô gái đó, tôi sợ mình sẽ bị tổn thương, những lúc ngồi trong cangtin lúc ra chơi, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, mong rằng anh sẽ tới nháy mắt và vẫy tay với tôi, tụi bạn trong lớp giờ cũng không dám coi thường tôi nữa, kể cả con Hân, mỗi khi nhìn thấy mặt tôi nó chỉ dám cúi gằm mặt xuống, mắt cứ dán xuống đất, nhưng tôi không quan tâm…

-Omachi!!! Làm gì mà thờ thẫn ra thế???

1 bàn tay bịt kín mắt tôi cùng với 1 tiếng nói quen thuộc vang lên bên cạnh tai.

-Anh…

-Ừ. Đúng là anh rồi!!!

Bàn tay dần buông ra,,, tôi quay mặt lại, trong tim thường trực 1 niềm vui, nhưng ai ngờ, người đó… người mà tôi gọi là “anh” lại không phải là Nam, là best boi- Tường nhật vinh

Miễn cưỡng nở 1 nụ cười đáp lễ, tôi khẽ hỏi

-Đến đây này làm gì thế? Có chuyện gì à??

-Đến gặp em chứ sao?

-Gặp ở nhà chưa chán sao??

-Dạo này ở nhà hay thấy em buồn, mặt mũi không tươi tỉnh tưởng là không quen, ai ngờ ở trường cũng vậy là sao??

-Chỉ là dạo này các bài kiểm tra nhiều quá, em sợ mình không làm tốt…

-Để anh giúp cho vậy ^^, anh ban A mà

-Em khối D nhầm à???

-Hơ, anh-toán anh tốt, văn có chị anh oy`

-Ừ… biết!!!

Tôi gặng cười rồi lại tiếp tục buồn rũ rượi, chọc chọc cái thìa trong cốc

-Mà… tuần sau là kiểm tra học kì rồi… anh không lo sao??

-Bình thường, lo gì cho lắm, cũng thế cả!!!

-Anh không ngồi cùng bọn bạn, ra đây làm gì? Bạn anh lại chờ???

-À à… hôi thằng Thành ấy hả??? Nó đi đá bóng rồi, em ra ngoài sân thể chất xem không??

-Ủa ủa? Anh không tham gia??

-Chân anh bị đau, nghỉ rồi…

-Chết, bị đau mà không thuốc men, băng dán gì thì đi đứng làm sao???

Tôi chợt lo cho hắn, nhìn vào đôi mắt kia, mắt hắn cười….

-Đỡ rồi…

-Ừ… vậy thì tốt, không sao là ok rồi!!!

-Em lo cho anh vậy sao???- Hắn nhìn sâu vào mắt tôi, hỏi như thăm dò

-Đương nhiên là lo, chân anh đau ai đưa em đi học

-Ôi thế ra e nghĩ anh là xe ôm miễn phí hả??

-Mấy khi đi xe ôm mà free cơ chứ tội gì

-Chi à…

-Sao anh???

-Em bán niềm đau của mình cho anh được bao phần rồi?

Bán? Niềm đau? Phần?

Tôi đã bán được phần nào đâu cơ chứ? Nó vẫn dồn thành cục trong tim tôi, làm tắc nghẽn mạch máu đây này! Vinh à, anh cố gắng, em cảm ơn anh nhiều, nhưng trái tim em… có lẽ nó băng đá quá

-Trả lời anh đi! Anh sẽ mua lại tất cả những gì ứ đọng trong con người em…

-Anh đùa à? Em không muốn anh lại gánh chịu những nỗi buồn đó đâu

-Nếu không muốn bán Vậy thì em hãy cho không a đi! Thà thanh lý lại những thứ đồ em không thích, còn hơn là phải nhìn thấy cảnh em đau khổ cứ ôm mãi mấy cái thứ đó…Nếu có thể thì em quên “nó” đi…

“yêu thì dễ, chứ quên thì khó lắm anh ơi…!

1 giờ để yêu 1 người nhưng phải 1 đời mới quên được người đó”

Nhưng nhìn Best boy cười- 1 nụ cười rạng rỡ, nó làm bớt đi phần nào chút dư âm buồn trong lòng tôi

***

Sau nửa học kì tỉ mẩn học hành, cuối cùng cũng đã kết thúc năm học, Vinh rủ tôi đi chơi đêm ngoài phố

Định tầm 7 h đi chơi cho sớm sủa, tôi có tính ham vui, đã đi thì phải đi cho thỏa mái thời gian chút, tôi ghét sự kiềm chế nên khoàng 6h tôi đã lăng xăng từ góc này sang góc kia bôi kem chải tóc, chọn giày chọn áo cho phù hợp, có vẻ như niềm vui đi chơi che lấp khoảng tối trong tâm hồn tôi…

Đang thử xỏ vào đôi giày vàng (tuy là giày lâu rồi nhưng hình như xu hướng hè 09 là màu vàng mà ^^, đú đởn tí ) thì nghe có tiếng gõ cửa

-Hê, anh Vinh hả? Vào đi!!!- Tôi vẫn đang mải cố ních cái chân vào đôi giày cao gót đó mà không ngẩng mặt lên nhìn hắn. Cái giày đó là quà sinh nhật của 1 đứa trên 4rum teen9x tặng cho tôi, mới 1 năm thôi mà sao chân mình như to lên ý nhỉ (_ _!)

-Đi được chưa đấy???

-Đây đây!!! Tôi đứng dậy, sau khi ngắm đôi chân 1 chút, cười thỏa mãn rồi mới ngước lên nhìn anh Best boy

Đứng tim luôn!

Lần đầu tiên thấy hắn đơn giản đến thế, chỉ là 1 cái áo phông đỏ với quần tụt xanh + thêm cái mũ bắp pơ (rapper) đỏ cùng màu với tông áo, ôi giày cũng đỏ, chú này kết đỏ thì phải ( ừhm hừm, thực thì tôi rất ghét nhìn tụi con zai tí tởn đú đởn mặc quần tụt + thêm những miếng vá lòe loẹt không ăn nhập gì với cái màu xanh cũ rích nhưng sao giờ… nhìn hắn… mắt tôi chớp liên tục, mồm há không cả có thời gian mà ngậm, chết không kịp ngáp )

-Nhìn gì mà nhìn ???

Bị hắn trợn mắt quạc, tôi xị mặt xuống lầm bầm

-Nhìn mà cũng bị cấm

-ĐI không mà cứ nhìn mãi?? Định ở nhà chứ gì??

-Her her, ở nhà là ở nhà thế nào? Phải đi chơi chứ???

-Thì đi mau lên, cứ đứng mãi

-Er, thì định đi đây còn gì??

Ngắm nhìn cảnh người ta buôn bán mà tôi không chú ý đến best boy cứ nhìn tôi chằm chằm, đến lúc thấy có con mèo bông to tướng xinh xinh cute quay lại định bảo hắn mua dùm thì mới biết

-Ê, nhìn cái gì mà nhìn??? Nhìn ở phương nào đó?? Ngắm cô nào???

Dù biết là nhìn tôi nhưng tôi vẫn nói thế, chọc cho người ta tức là hạnh phúc của tôi…

-Hê, nhìn cô kia kìa, xinh không???

Hắn chỉ vào 1 bé áo quây váy ngắn caro xinh xắn, trắng trẻo, đang mua đồ cùng 1 thanh niên cao ráo, nhìn từ sau trông cũng không đến nỗi tệ. cũng vừa lúc đó,vô tình, họ quay lại, tim tôi như ngừng đập, hình như nó không còn nằm trong ngực tôi nữa…. Tôi và Vinh đều kinh ngạc, đến nỗi không cả có 1 phản ứng…

-Êy!!!- Cô bé đó- là nhỏ mà lúc trước tôi thấy trong phòng bệnh của Nam và hội chúng nó bảo là Bồ của anh 2 năm nay rồi bỗng vẫy vẫy tay về pía chúng tôi, à nói cho chính xác hơn thì là vãy về phía Best boy đang đứng, hắn cố mỉm cười, rồi giật mạnh tay tôi, vòng qua eo ôm chặt, mặc cho tôi không hiểu gì

-Lâu ngày không gặp anh rồi! Ai vậy???- Con nhỏ đưa mắt nhìn sang tôi, chưa kịp nói gì thì Vinh cướp lời

-Bồ tao!!!

-Oài, xinh ghớm

-Xinh không? Xinh nhỉ? Xinh hơn cả mày!!!

-Thôi đi anh! Lần trước mình cũng từng là mem trong Au, tôi gọi ông là Anh hoài mà ông toàn kêu tôi mày-tao là sao??? Chẳng có thiện cảm gì cả

Con bé áo quây vẫn cứ hồn nhiên nói chuyện với Vinh mà không để ý tới Nam và Tôi. 2 đứa nhìn nhau trong sự lạ lẫm, hòa cùng niềm vui không bộc lộ được ra trên khuôn mặt, mặc dù rất vui khi được nhìn thấy anh! Nhưng nhìn anh khác, anh thay đổi nhiều thật! Anh không cả “hi!” tôi lấy 1 câu và nở với tôi 1 nụ cười như trước

-Chi à, thôi cho 2 đứa nó đi cùng nhau, mình không phá đám nữa

Những lời muốn nói sao cứ bị chặn ngang họng tôi vậy. Tôi từng ước được gặp anh, gặp anh tôi sẽ nói ra rất nhiều điều… vậy mà lúc này… tôi lại chẳng thế nói được 1 lời nào, chỉ nhìn anh trong im lặng

Vinh kéo tôi đi, chốc chốc lại ngoái lại nhìn lại khuôn mặt đó, anh vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn tôi và Vinh…

Đứng trước 1 quầy hàng bán trang sức, tôi nghe tiếng Vinh hỏi tôi đầy lạnh nhạt

-Em không định sẽ im lặng mãi khi nhìn thấy Nó chứ??

-Không, chỉ là hơi bất ngờ… bất ngờ quá thôi anh à…. Cả tháng nay không gặp anh ây, vậy mà giờ bỗng nhiên lại gặp nhau ở ngoài đường nê…n…

-Em định mua cái gì nữa không?

-Em cũng không biết nữa…

-Nhìn cái dây đôi kia hay không???

Vinh gỡ xuống dãy hàng 2 chiếc dây chuyền mĩ kí ( không ngờ best boy thích hàng chợ ^^) hình trái tim giơ lên cho tôi

-Cũng được…

-này ông… tôi trả ông 500, ông khắc cho tôi chữ V-C vào đây

V-C??? = Vợ- Chồng hay là Vinh- Chi nhỉ ? Nhưng 500k chỉ để khắc thì hơi quá, thà hắn đưa compa cho tôi rồi để tôi nghịch khắc lên còn hơn, chẳng tốn xu gỉ nào cả.

* Lên Đầu Trang *

9/10«89



XÂY DỰNG MỘT WAP MIỄN PHÍ
TRÊN DI ĐỘNG

WWW.WAPBACGIANG.COM