Old school Easter eggs.
• THÔNG TIN CẬP NHẬT
- Mua phụ kiện điện thoại, phụ kiện máy tính, thiết bị âm thanh, thiết bị đeo thông minh, thiết bị lưu trữ, thiết bị mạng và thiết bị gia dụng chất lượng cao với giá cực rẻ tại website www.haloviet.com.
- Click ngay tìm và tải video miễn phí Full HD, 2K, 4K tại nền tảng chia sẻ video online VietTube.
- Click ngay xem phim online miễn phí chất lượng cao tại website www.phimoxy.com.
Bạn có thể bookmark 2 trang này lại để tiện cho việc truy cập lần sau.
[...Đọc chi tiết...]
• TIN TỨC CẬP NHẬT
TRUYỆN TEEN
* Xuống Cuối Trang *

Ômachi Thật Ngon


===Omachi = Ngô Mai chi! Rất ngon mà không sợ béo ====

Chap 6

“tùng tùng tùng” tiếng trống báo hiệu tan học vang lên, hội học sinh trong trường ùa ra như ong vỡ tổ, như chim sổ lồng, tôi vẫn ngồi dọn đống sách vở trên bàn còn con Hân mở máy alo cho hội anh rẻ nát rẻ vụn của nó

-Anh trực trước cửa rồi chứ??? Được, em sắp ra rồi đây

Nó nhìn tôi, khinh bỉ, rồi lướt qua tôi, nhanh chóng đi về hứớng cổng trường
Gục xuống bàn
Cảm thấy chán
Mệt quá đi!
1 cuộc đua …. Không có đích

***
Bứoc chân ra ngoài, tôi thấy hội của Nam đợi tôi ở phía trước ồi, thấy tôi hắn cười toe vẫy vẫy

-Ê, omachi, anh ở đây này!!!

Tôi uể oải bước đến, cố nhe răng ra cười

-Hi anh!

-Ủa? Em sao vậy? Mệt hả?

-Không, em không sao đâu! Ra chỗ hẹn của bọn kia đi- Tôi chẳng suy nghĩ lâu nhảy lên xe hắn

“vụt”

Dựa đầu vào lưng Nam, mặc cho tiếng gió rít bên tai, lạnh, tim tôi như co lại khi nhớ lại những gì cô giáo mới nói với tôi lúc tôi bước ra khỏi phòng thầy Địa

“ cô biết em không phải 1 con bé vô giáo dục như thầy Kiến nói, Thực chất thì em là 1 đứa trẻ ngoan, hiếu động chứ không phải như thầy cô giáo khác vẫn đánh giá. Chỉ là họ không hiểu được tâm lí tụi trẻ tụi em bây giờ thôi! Thế nên em trả thù mọi người bằng cách quậy phá để trả thù chứ gì? Mọi chuyện không đơn thuần như em nghĩ , mặc cho người ta nghĩ gì thì nghĩ đâu, sống phải để người ta yêu mến mình chứ em? Cô nghĩ có lẽ… do em thiếu sự chăm sóc, động viên , vỗ về từ phía những người xung quanh… Cô cũng từng như em nên cô hiểu… nên khi có những chuyện gì buồn đến tâm sự với cô nhé! Rất vui khi được làm chủ nhiệm của em”

-Anh Nam! Dừng lại, cho em xuống xe!!!!!!

-Sao vậy? Không phải là em định đến chỗ bọn con nhỏ thách thức em à???

-Không, anh đỗ lại đi!! Em không… em không muốn,…. Em không muốn gây sự nữa… em muốn về nhà…… về nhà…

-Tại sao vậy??

-Không…. chỉ là em muốn ngủ 1 giấc thôi- tôi nói như sắp khóc, nước mắt tràn ra từ khoé mi nhưng tôi kịp lau vội, tôi không muốn người ta nhìn thấy bộ dạng lúc tôi khóc

-Ừ được rồi, về thôi!!!- Hắn ra lệnh cho cả đám ngoành xe lại

-Không, anh đỗ lại,em muốn tự về nhà

-Nhưng nhà em còn xa lắm
-Em bắt xe được, anh đến chỗ tụi nó thay em!!!

Hình như nhận ra được tiếng khan khan của tôi, Nam đỗ xe lại, tháo mũ bảo hiểm cho tôi ra, nhẹ nhàng nói

-Em về cẩn thận nhé!

-Em biết rồi, anh đến bảo với tụi nó là Hoà, coi như là em xin lỗi đi

---
Ngồi trên xe bus, đưa mắt ra ngoài cửa sổ, trời bắt đầu sẩm tối, xe vẫn cứ lăn bánh, tôi vẫn cứ ngắm cảnh, không gian dường như trôi chậm lại theo cái nhìn của 1 người đang hoàn lương, cô ấy nói rất đúng, tôi không thiếu bất cứ 1 thứ gì cả… tôi chỉ thiếu tình thương

Bật điện
Căn phòng được bừng sáng
Không gian vẫn yên tĩnh như mọi ngày
Vứt cái cặp xuống ghế tôi nằm dài ra, mọi chuyện sẽ bắt đầu từ đâu đây nhỉ??? Em sẽ thay đổi, nhưng cụ thể là từ chỗ nào?

Không gian yên lặng đó bị phá bởi những tiếng kêu gào gầm rú rung rợn từ tầng 2, tôi đã cố bịt bông vào tai mà sao những cái tiếng ghê tởm đó vẫn cứ đập vào tai tôi, thầm nghĩ chắc thằng Thành lại lôi mấy con ghẻ lở hắc lào lăng ben về nhà vui vẻ, tôi gõ cửa phòng nó, chẳng thấy gì, chốc chốc lại có những tiếng cười man rợ đó, nhưng là từ phía sau lưng tôi cơ, tức là… ở cái căn phòng mà bà dì ghẻ với ông bố tôi, nhưng giọng người đàn ông đó sao thật lạ…. không phải của ông bố nhu nhược của tôi, không lẽ…. 1 ý nghĩ chợt hiện lên trong đầu tôi, bả dẫn trai vê` nhà? Không! Chắc là không đâu, có lẽ là do tôi nghe nhầm chăng? Khẽ cười 1 cái, tôi phủ nhận, nguỵ biện cho chính con quỷ cái mà tôi căm nhât

Cánh cửa được mở ra, 1 tấm màn cũng đã bị vén lên sau bao ngày che giấu, cái cảnh tượng người đàn bà đó- người đàn bà mà đêm đêm vẫn thường nằm bên cạnh ông bố của tôi và gọi ổng là Ông xã, anh yêu giờ lại phơi người vui vẻ với 1 thằng trai bao, đáng tuổi cháu bà ý! Tôi đứng đó nhìn 2 thân thể đó cuống cuồng mặc lại áo quần cho chỉnh tề, nước mắt chảy ngược vào tim… Ông bố tôi đã bị lừa gạt bao lâu thế? Cái giường kia, cái gối kia, cái mền, cả cái chăn kia nữa, là chỗ của ông ấy giờ lại để 1 thằng cave đực nó nằm vào thế chỗ…. cả con đàn bà kia nữa, đêm đêm vẫn nằm bên ông ấy nhưng tâm hồn chỉ nghĩ tới 1 người đàn ông khác…

-Anh sẽ gọi lại cho em sau

thằng trai bao đó, chỉ hơn 20 tuổi, lách người đi qua tôi, nhìn theo cái bong của hắn, tôi quay vào chỗ bà ta, khẽ cười 1 cái rồi tiến gần tới, bà ta vẫn ngồi đó giương mắt ếch nhìn tôi, cái than thể nhục dục đó… đã từng với bao nhiêu người rồi????

-BÀ lừa dối ông bố đáng thương của tôi bao lâu rồi

-Cái phận con bé của mày không cần biết! Chuyện này mà bị bại lộ ra thì….

-Thì sao? Bà tưởng bà đáng giá lắm sao mà phải giấu???? Cái ngữ như bà đã từng với bao nhiêu thằng đĩ đực???

-Mày câm ngay cái miệng lại

-Tại sao tôi phải câm??? Tôi nói cho bố tôi, 1 người đàn ông nhu nhược

-Chính mày cũng thừa nhận lão Nhu nhược vậy còn tao? Mày không nghĩ tao cũng biết lão nhu nhược à??? Lão mất đi khả năng đàn ông hơn 10 năm nay rồi

Lời nói đó
“mất khả năng đàn ông”
Như cứa vào tim tôi
Rỉ máu
Lúc này tôi chỉ muốn ôm lấy quả tim đó để mong máu đừng rỉ ra nữa nếu không tôi sẽ chết

-Bà nói nhảm gì vậy? Bà không được xúc phạm bố của tôi!!!

Tôi gào lên đến rát cả cổ họng, đôi mắt rực lên những tia nhìn cuồng loạn, tôi muốn giết chết con đàn bà đó, muốn cho mụ ta không còn sống trên cõi đời…
-xúc phạm ư???- Bà nhếch mép cười 1 cái- Mày thi hieể thế nào là xúc phạm! Người bị xúc phạm là tao đây này! Chính tao mói là nạn nhân của thằng cha nhục nhã của mày, lão làm sao còn cái khả năng đó nữa….

-Bà im đi, tôi không muốn nghe bất cứ 1 lời nói nào của bà cả!!!

Tôi bịt chặt lấy tai lại chạy ùa ra khỏi cái căn nhà của con đàn bà đê tiện đó, thoát khỏi căn nhà của 1 con cuồng dâm

TRời đã tối hẳn, đã có lất phất những hạt mưa mùa đông, lạnh cư cắt từng miếng thịt của người ta, toô khuỵ xuống, khóc than số phận nghiệt ngã của mình, tôi ghê tởm con đàn bà đó, nó đã phản bội bố tôi thì chớ sao lại còn reo rắc những cái thứ đó lên đầu tôi cơ chứ. Nước mắt của tôi hoà vào với giọt mưa, mặn chát, lần đầu tiên tự nếm nước mắt của mình, là những giọt kí ức chua xót của 16 năm sống trên đời

Tôi muốn…
Muốn… có 1 bờ vai…. để dựa dẫm…….. tựa vào

-Đại ca!!! Nam ơi….- Trong khoảnh khắc đó bất chợt tôi kêu tên Nam, chân tay run rẩy ôm mình tránh những cơn gió mạnh ùa vào tai… nhưng vẫn là Nam… anh đâu rồi????

Tôi ngất đi, mê man vào 1 giấc mơ thuở tôi mới về căn biệt thự sa xỉ đó

-Con bé nào đây? Sao trông nó xấu bẩn vậy???

-Là con anh

-Con??? Anh mà còn có con nữa sao??? Anh lừa dối tôi à???

-Hoa à. Anh xin lỗi…. nhưng thực chất là…

-Là … Là sao hả?? Tại sao anh dám ngoại tình? Tôi có gì thua kém con đàn bà đó hả???Có tôi anh còn chưa đủ sao?- Người đàn bà đó đấm mạnh vào người bố tôi, rồi quắc mắt sang tôi- Thành quả của anh với con đê tiện đó đây hả??? Kết quả của ngoại tình đó

-Cô không đươợ nói mẹ cháu là Con đê tiện- Tôi đốp trả

-Á à… con nhãi này, mày… mày là cái quái gì mà dám mở mồm nói chuyện với tao hả? Nhà này là nhà của mày sao?? - Rồi mụ đẩy tôi ra ngoài hành lang, túm tóc đánh đập- Mày là con của con điếm đó, cái loại đàn bà đã cướp chồng tao……Tao đáh mày chết, cho mày chết cùng con mẹ mày….

-Bố ơi, cứu con với, bà ấy đánh con!! Bố ơi….. Mẹ ơi cứu con với!!! Đau quá!!! - Tiếng khóc thét trong trẻo của 1 đứa bé 8 tuổi cứ vang mãi vang hoài trong cái không gian ảo đó, tôi sao quên được cái ngày đâu đặt chân vào ngôi nhà đó tôi được tiếp đón ra sao, toô có kêu, có hét nhưng ông bố tôi chỉ biết nhìn và quay mặt đi, 1 thằng đàn ông đúng bản chất nhu nhược như mụ dì tôi nói, 1 con bé 8 tuổi bị đánh đập hành hạ ngay trước mặt ông mà ông không thể làm gì đựoc, chỉ biết bất lực quay đi… Tôi hận ông ấy, hận, hận tất cả

Thử hỏi 1 đứa trẻ 8 tuổi bị tổn thương như thế, phải sống trong cái cảnh như thế, làm sao có thể ngoan ngoãn được? Toô có hư thì là do ai dậy? 8 năm ròng không 1 ai quan tâm tới tôi, không 1 lời nói ngọt ngào nào tôi được nhận từ ông bố và mụ dì ghẻ đó…trái tim toô đã tan vỡ ngay từ hôm đó rồi…. giờ đây nó còn chỉ là để chịu thêm nhiều thương tổn mà thôi

Khẽ mở mắt ra, xung quanh tôi là khung cảnh lộng lẫy, y như 1 lâu đài sang trọng, hình ảnh của 1 người phụ nữ lập loè trước mặt tôi, lắc đầu mạnh 1 cái, tôi nhận ra đó là cô giáo mới của tôi… nhưng sao tôi lại ở đây? Rõ rang là tôi ở đầu ngõ cơ mà… sao cô cũng lại ở đây???

* Lên Đầu Trang *

6/10«56



XÂY DỰNG MỘT WAP MIỄN PHÍ
TRÊN DI ĐỘNG

WWW.WAPBACGIANG.COM