• THÔNG TIN CẬP NHẬT
- Mua phụ kiện điện thoại, phụ kiện máy tính, thiết bị âm thanh, thiết bị đeo thông minh, thiết bị lưu trữ, thiết bị mạng và thiết bị gia dụng chất lượng cao với giá cực rẻ tại website www.haloviet.com.
- Click ngay tìm và tải video miễn phí Full HD, 2K, 4K tại nền tảng chia sẻ video online VietTube.
- Click ngay xem phim online miễn phí chất lượng cao tại website www.phimoxy.com.
Bạn có thể bookmark 2 trang này lại để tiện cho việc truy cập lần sau.
[...Đọc chi tiết...]
• TIN TỨC CẬP NHẬT
TRUYỆN TEEN
* Xuống Cuối Trang *

Ômachi Thật Ngon


===Omachi = Ngô Mai chi! Rất ngon mà không sợ béo ====

Chap 2

Ngớ người đứng trước cửa nhà tôi, hắn chần chừ mãi không chịu vào, cứ lấy lí do tháo chạy

-Thôi, anh không vào đâu…

-Sao vậy đại ca??? Vào nhà em uống cốc nước mát đã rồi về, hôm nay dì ghẻ không có nhà ^.^ em tha hồ đập phá- thôi vào nhà chơi đi- Tôi kéo lấy kéo để hắn vào trong phòng khách, ngồi xuống ghế sô-pha

-Sao lại là dì ghẻ???- Hắn khó hiểu

-À… thực thì mẹ em… mất rồi, mất từ khi em mới 8 tuổi cơ, bố em đi lấy con mụ này làm vợ mới, là mẹ kế của em. Mụ ta còn có 1 thằng con trai riêng với bố em nữa, chời, trong luc mẹ em bụng mang dạ chửa con Phá này thì ông ta đã có 1 thằng con trai gần tuổi rồi ! À mà nó cũng học trường mình đấy

-Sao em gọi bà ấy là Mụ???

-Em là Tấm, thằng anh đốn mạt kia là Cám, mà không, nó còn không xứng làm con Cám thối tha nữa… mẹ con nó cung 1 ruộc, cùng có 1 sở thích quái lạ là hành hạ em, có lẽ những người đó em nghĩ mình không cần phải tôn trọng, và họ cũng không đáng để được hưởng sự tôn trọng của em- Lấy trong tủ ly nước cam tôi đưa cho hắn- anh uống đi, nước ép đấy, không chất hóa học, không chất bảo quản, rất tốt cho sức khỏe

-Ừm…. hóa ra là thế, nhà em to và đẹp đấy

-Đây đâu phải nhà em, là nhà con mụ ghẻ đó đấy chứ??? NGôi nhà này không phải của em, thế giới của lũ nhà giàu cũng không thuộc về em, cần tránh xa những cái không thuộc về mình, thế giới của em là 1 thế giới khác cơ….

-Có vẻ em ghét người giàu

-1 phần…nhưng có anh là bạn chắc em sẽ khác- tôi cười toe, nhưng sao mặt hắn… cứ bí xị như đeo bị vào mặt ấy

-Thôi em àk… anh bận rồi, có lẽ nên về

-Oh… để em tiễn anh ra ngoài

-Cảm ơn em nhé! Omachi, quả thật hôm nay anh rất vui, nhưng có lẽ ngày mai anh sẽ phải chịu 1 hình phạt thích đáng

-ôi không sao, lúc đó em sẽ gánh nước cùng anh, 2 đứa mình cùng xách, khỏi phải học, đứng tám

-Èm èm, dẫn anh ra nào

Tôi vừa mở được cánh cổng sắt nặng nề tiễn Nam ra ngoài thì thằng anh ghẻ của tôi lù lù xuất hiện, mặt mũi của hắn hôm nay lại có thêm vài vết trầy xước (chắc bố và dì ghẻ xót xa lắm đây )

-Hôm nay mày lại ngoan thế, biết đường mở cửa cho tao cơ đấy á???

-Tôi tiễn bạn- Tôi lầm lì, nói 1 cách hiên ngang bất khả xâm phạm ( he hè)

Vừa lúc đó thì Nam đi ra, thằng anh tôi bỗng sững người, mặt đỏ rực, tôi quay lại, nhìn Nam, hắn cũng tím mặt lại, trốn tránh ánh nhìn lửa đạn đó

-Sao mày lại ở đây??? Cái ngữ như mày mà cũng dám đặt chân vào ngôi nhà này ư???

-Chi à, anh về đây! Bye nhé!!!

Nam tránh câu hỏi đó, lách người đi qua cánh cửa thì thằng anh khùng điên túm cổ áo Nam lại…. đại ca bị lãnh trọn 1 cú đấm vào giữa mặt, ngã gục, máu chảy ra từ khoé môi

Tôi hét toáng lên sợ hãi rồi vội chạy ra đỡ Nam dậy, cái thằng khùng kia hắn giở trò gì vậy???

-Đại ca à… anh có sao không thế????- Tôi hỏi với vẻ mặt và giọng nói đầy lo lắng, rồi như nhớ ra điều gì đó tôi quay sang thằng anh đốn mạt, đứng lên nhìn hắn 1 cách căm thù, tôi dằn ra từng tiếng thật rõ- ANH-LÀ-CÁI-GÌ-MÀ-DÁM-ĐÁNH-BẠN-CỦA-TÔI???

-Bạn??? -Hắn trố mắt ra nhìn rồi nhếch mép, nở 1 nụ cười ma quỷ- hay mày dắt díu trai về ngủ ngày đấy???

-Cái thằng khốn này nữa- Tôi định bụng tát cho hắn 1 cái cho bõ tức thì hắn nắm chặt lấy cổ tay tôi, làm tôi không cả cử động được- bỏ tay tao ra, mày là cái thá gì mà dám đánh tao hả??? buông!!!buông!!! buông!!!!- Tôi cố hét to như cho cả thế giới này biết được rằng tôi đang bị bắt nạt

Bất chợt hắn buông tay…đẩy vào… ngưc tôi (1 hành động thô lỗ + vô học [đồ dê non] ) làm tôi suýt té… cũng may phản xạ tốt tôi lùi lại, nhưng vẫn gằm gè hắn

-Tôi nói cho mà biết, đây là bạn tôi, nếu anh dám động vào anh ấy… tôi sẽ…

-Sẽ làm sao?? Có giỏi thì mày làm dùm tao cái coi!!!

Nói rồi hắn lại bổ vào Nam, túm lấy cổ áo anh ấy, đấm thùm thụp, không hiểu hắn trù oán gì với đại ca mà lại đánh đấm dã man đến như thế… Nhìn đại ca đuối sức, cạn kiệt … tôi bối rối, chân tay long nga long ngóng… 1 suy nghĩ chợt loé lên trong đầu tôi, vớ lấy cái cây lau nhà, tôi đập từ phía sau vào lưng hắn

-Cút, cút ra, đồ chó hoang cắn càn, có buông bạn tao ra không thì bảo???

Tưởng hắn có ăn có học, từng được nghe câu “ thương hoa tiếc ngọc” nên cùng lắm chỉ chửi tôi thôi ai ngờ… hắn tát tôi… 1 cái tát đau điếng, suốt 8 năm qua hắn chưa bao giờ đánh tôi, mà luôn lảng tránh, nhưng giờ, hắn dam…. Dám tát tôi ư???? Tôi ôm má, tóc tai xoã xuống, chăm chăm nhìn hắn, đôi mắt rưng rưng

-Anh dám đánh tôi

-Tao…- Hắn đứng dậy, giọng có vẻ run run

-Anh dám đánh tôi???- Tôi khóc thét lên, nước mắt cứ tuôn từ 2 khoé mi, trên đời này, trừ mẹ tôi ra, thì chưa ai dám sờ vào mặt tôi, chưa ai dám đánh tôi.. vậy mà thằng ôn con kia… 1 thằng không có 1 vị trí nào trong cái xã hội đen tối này dám thẳng tay tát mạnh vào đứa em gái tội nghiệp cùng cha khác mẹ với hắn!!!

-Thì làm sao hả?? Mày không phải mẹ tao, cũng chẳng phải bồ tao? Tại sao tao không có quyền đánh??? Mày mà còn xí vào chuyện của tao, còn chạm vào người tao nữa thì cái đầu mày tao cũng sẽ vặn ra cho con Lu nó ăn đấy!

Nói xong hắn phi thẳng vào nhà trong, tôi vẫn còn chưa khỏi shock cái vụ lãnh trọn 1 cái tát như trời giáng của 1 thằng con trai hơn mink có 1 tuổi thì đại ca gắng đứng dậy, lấy ngón tay cái lau nước mắt cho tôi

-Em không sao chứ??? Cũng là tại anh… tại anh vô nhà em nên em mới…

-Không… em không sao đâu… em ….mà tại sao thằng Thành lại đánh anh thế??? Chắc chắn không phải vì anh là bạn em và đến nhà em chơi…

-Anh không biết… anh về đây, bye em!!!!

hắn toan đi chẳng hiệu quán tính dở hơi của tôi nó phát bệnh như thế nào lại đi giữ lấy ngón tay hắn lại, cúi mặt, tóc mái chi gần hết khuôn mặt của tôi, nói 1 giọng điềm tĩnh nhất có thể

-Em gọi anh là đại ca… em coi anh như 1 người bạn hay 1 người anh trai, anh muốn giữ bí mật cũng được nhưng em nghĩ anh không nên nhún nhường chịu đựng, nếu không anh sẽ bị vùi dập…. NHƯ EM!!! Em không muốn bất kỳ 1 ai phải chịu hoàn cảnh như em cả…. em biết cá tính của anh không chỉ dừng ở đó… vì em gọi anh là đại ca mà ^^

Tôi ngẩng mặt lên, nhìn Nam, bất chợt mỉm cười (oaizz, nụ cười trong nắng) [đùa chẳng hiểu mình cười về vấn đề gì nhỉ??? Hơi khùng ]

Gật đầu… 1 cái thật nhẹ nhàng, nhưng cũng đủ để làm nhen nhóm nhựa sống trong tâm hồn 1 đứa trẻ bơ vơ như tôi
Nháy mắt… thoáng qua thôi.. nhưng đủ để làm tan biến những kí ức buồn trong con người tôi
Và nụ cười đó… chỉ 1 giây thôi… khẽ tan vào hương gió… nhưng đủ để làm trái tim của 1 đứa con gái ngừng đập (may không chết)

Thằng anh tôi tối nay không biết mắc bệnh gì mà lại kêu đau bụng không them xuống nhà ăn cơm, mọi ngày nó đều là đứa xuống đầu tiên mà, choài, không nhìn thấy cái mặt hắn thật là sung sướng, đỡ chướng

Nhìn mâm cơm chứa đầy thức ăn, ngon phải biết, nhưng tôi mới chỉ kịp cầm đũa định bung gắp miếng thịt thì gặp phải ánh mắt sắc như con dao bổ cau của bà dì ghẻ
nản quá, mất cả hưng phấn ăn cơm, đặt đũa xuống bàn, ngả người ra ghế, câng cái mặt lên, tôi lên tiếng

-Dì có muốn cho con ăn cơm không vậy???

Bố tôi ngưng ăn, quay sang tôi, ánh mắt ngơ ngác, chắc ông không thể ngờ tôi lại có thể phát ngôn ra những ngôn từ ớn lạnh đến thế, ông đi công tác suốt biết sao được mụ đối xử với tôi thế nào? Trù ẻo tru tréo mẹ con tôi ra sao???

-Hôm nay mày lại làm gì ở trường nữa??

-Dì à… bố con vừa đi công tác về, cho ăn bữa cơm ngon miệng cái nào- tôi đâm ra cáu

-Chi, không được hỗn với mẹ!!!- Bố tôi nhìn tôi bằng ánh mắt đe doạ

“Mẹ”!! “mẹ” ư??? Tôi đã mất mẹ 8 năm rồi!! Tiếng mẹ đó tôi chỉ nghe bọn trẻ gọi người sinh ra no là Mẹ thôi chứ Con đàn bà này mà xứng đáng được làm mẹ tôi sao??? Xứng đáng để được tôi kêu tiếng “mẹ” hả?? Ngày ngày bố tôi không có nhà nó túm tóc đánh đập tôi khi bực tức. Nó quát tháo ầm ĩ lên với tôi khi soi gương thấy khuôn trăng nhơ nhuốc của mụ có thêm 1 vết nhăn?? Nó còn vơ sách vở, áo quần của tôi ném ra vườn nữa??? Quả thật đó là những việc làm rất thánh thiện, lương tâm của 1 con quỷ dữ thích hút máu người…

Còn ông ấy… người mà tôi vẫn thường kêu là BỐ ấy, thử coi ông ấy làm được gì cho mẹ con tôi khi mẹ tôi còn sống. Tiền, tiền với ông quan trọng đến mức người vợ đau ốm ở nhà cũng không về thăm lấy 1 lần, đến khi mẹ tôi mất, phải 1 tuần sau ông ta mới về thắp được nén nhang rồi lại đi! Tôi còn không biết là vì tiền hay vì con đàn bà này nữa đây??? Mụ ta là con gái của tổng giám đốc nơi ông ta làm mà… đựoc làm con rể thì còn gì bằng, vậy nên ông ta đánh đổi cả 1 mạng sống để được người ta gọi là Giám đốc, để người ta gọi là Chồng cưng, anh yêu, ông xã đó!!!

Tiền trong cái nhà này thì thiếu gì, 1 tháng mụ ta vứt 1 tập tiền vào mặt tôi như vứt miếng xương cho 1 con chó, tôi vẫn nhẫn nhục chịu đựng, rồi rút 9/10 đống đó quẳng lại vào mặt mụ ta đó sao??? Tiền này đâu phải ông bố tôi làm những công việc vinh quang để đưa vào tay tôi?? Mà chỉ là của con quỷ đó. Mà tiền của nó thì sao tôi lại cầm được? Thật bẩn tay tôi quá, chẳng qua là do tôi chưa đủ tuổi lao động chứ đủ rồi tôi cũng chẳng cần mấy đồng tiền bẩn thỉu tanh tưởi đó….

Cái biệt thự này… 400m² đấy
Bể bơi, ao cá, vườn tược có đấy
Thiếu gì?
Gì chẳng có
1 cuôc sống xa xỉ
Mà chỉ dành cho lũ nhà giàu
Dành cho 3 người còn lại trong cái gia đình này

Tôi sống- cuộc sống thầm lặng nhục nhã hơn cả con chó mực mà thằng Thành nuôi….
Gia đình tôi..
1 gia đình không còn phải là gia đình
1 gia đình mà có lẽ nó nên đổ vỡ từ khi tôi đặt chân tới
1 gia đình… không như người ta mong đợi

 Nếu đây là cái mà người ta gọi là mái ấm thì tôi thà giống như những đứa đánh giày, bán xổ số còn có được niềm vui riêng của mình

-Chi! Thế hôm nay ở trường lại gây ra chuyện gì thế???

-con không ăn nữa!!!

Tôi đập mạnh đũa xuống bàn, hét lớn, những giọt lệ trong tim như muốn tuôn trào ra từ khoé mắt, nhưng cuộc sống bất công buộc tôi phải lì, buộc tôi phải học cái tính coi như tất cả mọi thứ trên đời không bao giờ tồn tại!! Chi- là không bao giờ được khóc, cho dù chỉ là 1 giọt lệ

Toan vùng vằng bỏ đi thì con già kia nó lại tru tréo

-Đấy anh xem, con anh đấy, cái loài con hoang vô giáo dục, có ăn có học mà nó cư xử như thế đấy!!! Anh xem tôi đối xử với nó như thế nào mà trong suốt 8 năm ròng nó chưa 1 tiếng kêu tôi là Mẹ, chưa 1 lần nó tươi cười khi nhìn tôi, chưa 1 lần nó chào hỏi tôi… anh xem thế là thế nào???

-Có gì để lát…

-Lát liếc gì??? Riêng mấy cái loại ý thì phải ra ngoài đường ngủ cho sướng, có cuộc sống tốt mà không biết hưởng thụ, anh xem tôi đối xử giữa nó với thằng Thành có gì là phân biệt không?? Có mặt cả bố cả mẹ nó ở đây mà nó tỏ thái độ gì vậy?? Anh là bố đẻ của nó đấy, bảo nó xin lỗi tôi ngay lập tức

Ông bố tôi- 1 người đàn ông lệ thuộc vào con quỷ cái, nhún nhường 1 cách hèn hạ, ông tiến tới định chạm vào tấm vai tôi thì bị tôi kháng cự lùi lại 1 cách nhanh chóng… dường như nhận ra trong lòng tôi đang trào lên 1 nỗi căm phẫn, ông rời 2 tay ra, hạ giọng

-Chi à…Hoa không phải mẹ đẻ của con nhưng cũng là vợ của bố, là mẹ hai của con, hơn con hang` chục tuổi, con không được có thái độ hỗn xược như thế được

-Thế bố muốn gì???- Tôi nhếch mép nở nụ cười khinh bỉ, nụ cười cay đắng, mặn chat củaniềm đau- Muốn con đi xin lỗi cái con quỷ cái kia sao???- Tôi hét lớn, trong trí óc tôi lúc này chỉ có cơn giận xâm chiếm, tôi không còn nghĩ đến bất cứ chuyện gì nữa, tôi không cần biết đến cảm xúc của mụ già kia cũng như của ông bố hèn hạ đó đau hay xót tôi chỉ cần biết Lo cho tôi!!! Vâng! Tôi ích kỉ, nhưng ích kỉ sao bằng họ???

-Mày nói cái gì hả??? Tao là bố mày mà không dậy được mày sao???

Trong 1 ngày, à không, trong 1 buổi chiều, tôi lĩnh trọn 2 cái tát, của 2 thằng đàn ông, loại đàn ông hèn hạ, đê tiện, thối tha, những người mà không đáng để tôi trân trọng

Nhanh như sóc, tôi leo nhanh lên phòng, đóng sầm cái cửa lại, có lẽ tiếng “rầm” đó đủ để làm tan vỡ trái tim của 1 ông bố không chăm sóc được cho đứa con gái của mình

Nằm trên giường, dù là tầng 3 nhưng tôi vẫn còn nghe thấy tiếng phụ hoạ của mụ già kia và tiếng thở dài của 1 ông bố không biêt dậy con

-Đấy, nó gọi tôi là quỷ cái!!! Anh xem………..

Bật to volum nhạc lên để át những tiếng ô nhiễm đó, tôi tự hỏi đến bao giờ toi mới đủ cánh, đủ sức để thoát khỏi sự lệ thuộc của gia đình đây……..

* Lên Đầu Trang *

2/10«12



XÂY DỰNG MỘT WAP MIỄN PHÍ
TRÊN DI ĐỘNG

WWW.WAPBACGIANG.COM

Snack's 1967